Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn cafe. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn cafe. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Cà phê đầu đời

Ở ta, Sài Gòn hẳn là nơi đầu tiên có tiệm cà phê, có lẽ vào năm đầu thập niên 60 của thế kỷ XIX. Còn Hà Nội thì tất nhiên là đã tiếp nhận thứ thức uống đời mới ấy sau Sài Gòn, song không phải đến mãi sau khi Tây hạ thành Hà Nội lần thứ hai, năm 1882.
Café de Beira phố Hàng Khảm khai trương năm 1884, là quán cà phê mọc lên sớm nhất ở Hà Nội , nhiều người khẳng định vậy, cả viết lên báo và cả viết trong sách. Điều đó hình như chỉ đúng có một nửa thôi. Năm 1884, Hàng Khảm là đại lộ kiểu Tây đầu tiên của Hà Thành, nối Khu nhượng địa Đồn Thuỷ với đồn binh ở Cửa Nam (cái tuyến Hàng Khảm thuở xưa ấy ngày nay gồm ba phố: Tràng Tiền, Hàng Khay, Tràng Thi). Nhưng Café de Beira không phải ở Hàng Khảm mà nằm chếch ra, ở chỗ bây giờ là ngã tư Hai Bà Trưng – Nguyễn Khắc Cần. Quán cà phê đó phải đã có trước năm 1884, và cả trước 1882 nữa, bởi vì nó vốn là một cái căng – tin sĩ quan trong nhượng địa Đồn Thuỷ. Mà nhượng địa này thì Tây đã giành được từ năm 1875, nhờ vào Hoà ước Giáp Tuất.

Vả lại, Café de Beira (cho tới quãng 1959/60 vẫn thấy nhiều người lớn tuổi gọi khu nhà tập thể Bộ lương thực, số 10 Hai Bà Trưng, là “nhà Bây ra”) là quán của Tây, lại Tây nhà binh nên người mình chắc không lui tới, do vậy không thể được xem là quán cà phê đầu tiên của người Hà Nội. Vậy thì quán nào năm nào? Dò hỏi các bậc tiền bối thông tỏ muôn sự Hà Thành như nhà Hà Nội học Nguyễn Vinh Phúc, nhà văn Hà Ân, sử gia Trần Quốc Vượng, mà các cụ không biết cụ thể chính xác, nên tôi hậu sinh lại càng không thể biết được. Chỉ có thể chắc chừng là cà phê Hà Nội đã có từ lâu lắm rồi, bởi vì vào khoảng đầu thế kỷ XX đã có quán cà phê tại những nơi rất bình dân.
Như ở ngõ Cấm Chỉ. Bây giờ thì mất rồi, nhưng cho tới năm 1969, trước khi xa Hà Nội đi Bê tôi vẫn còn thấy trên cổng một ngôi nhà chỗ góc Cấm Chỉ – Kỳ Đồng con số 1906 và dòng chữ Café de Paris. Số và chữ khá to, được đắp nổi, nhưng đã phủ rêu và ẩn dưới mái tôn nên được cha tôi chỉ cho tôi mới thấy. Tuy tên quán chữ Tây, lại còn Paris nữa, nhưng ngõ Cấm Chỉ vào năm 1906 thì Tây nào lai vãng, nên chắc hẳn đó là quán cà phê của người Việt, mà người Việt tầng lớp bình dân.
Hà Nội, thuở tôi còn tuổi học trò, mười năm hoà bình giữa hai cuộc chiến, tuy đã hoàn toàn là đời sống “phe ta – dân chủ nhân dân” nhưng hình hài thời Pháp thuộc hầu như còn cả đó. Các cửa hiệu, hãng buôn, cao lâu, tửu quán, khách sạn, tòa báo… tất cả đã dẹp tiệm, đã đóng cửa, đã công hữu hoá, mậu dịch hoá, nhưng cái mác cái danh của những cơ sở đó thì vẫn còn thấy. Do hồi xưa ấy người ta hay đắp nổi tên với năm ra đời của hãng lên cổng hoặc lên mặt tiền tầng trên toà nhà, và cả những tư gia cũng vậy, cũng có năm sinh của ngôi nhà trên cổng, nên qua các con số có thể cảm nhận được những giai đoạn phát triển của Hà Nội trước 1954. Thấy nhiều nhất là các toà nhà, biệt thự, hãng buôn ra đời trong vòng mười năm từ 1930 tới 1939. Thứ nữa là các năm: 1949, 1950, 1951, tức là khoảng giữa thời Tạm chiếm.

Những ngôi nhà của thập niên 1920 không nhiều, trước đó nữa lại càng hiếm. Nhưng, rất lạ, mặc dù được xây dựng tại những nơi rất xa khu phố Tây, và rất sớm, 1919, 1915, 1910, 1905, thậm chí 1903, vừa khi có cầu Long Biên, thậm chí cả trước đó nữa, 1887, mà chúng hầu hết là nhà kiểu Tây, nhà gạch hai tầng, chí ít thì đấy không phải kiểu nhà truyền thống của người Việt. Ngôi nhà có con số 1887 đắp nổi trên cổng chính tọa lạc đầu phố Nguyễn Thiệp (năm 1966 nhà này bị bom Mỹ đánh sập), theo nhớ lại của nhà văn Hà Ân, thì đấy là ngôi nhà đầu tiên của người Hà Nội xây theo kiểu Tây. 1887, nghĩa là chỉ 5 năm sau khi quân Pháp đánh chiếm Hà Thành lần thứ hai. Và vào năm đó, 1887, ngoại trừ quân lính đóng đồn trong Thành, người Pháp dân sự vẫn đang sống cụm lại ở nhượng địa Đồn Thuỷ, thế mà ngoài phố đã có người Việt xây nhà kiểu Pháp ! Quá trình tiếp thu đời sống mới khởi sự thật là sớm sủa.
Bởi vì người Việt mình, một mặt có tinh thần dân tộc rất cao, luôn quyết liệt chống quân xâm lược nước ngoài, nhưng mặt khác lại không mù quáng chống người nước ngoài, không mắc tật bài ngoại. Người mình không có cái lối anh hùng rơm, chẳng hạn vì chính sự có khúc mắc gì đó với người Nhật thì ồ ạt đàn lũ đổ ra đường hò hét chửi bới nước Nhật người Nhật, đốt cờ Nhật, đập phá xe hơi mác của Nhật. Tuy Tây là kẻ thù xâm lược thật đấy, nhưng họ có thứ gì hay thì người mình vẫn chuộng và vẫn xài. Nhà cửa, xe cộ, vật dụng, đường xá, cầu cống, đèn đóm, điện nước. Nói chung là đời sống đô thị tân thời chẳng phải hầu hết gốc gác từ Tây cả đó sao. Rồi cả chữ cái vẫn viết hàng ngày nữa. Rồi trang phục, đầu tóc. Đủ thứ.

Trước cuộc chiến tranh năm 1979 tôi sống ở phố Hàng Cân, nhà 21, vốn là một cửa hiệu của người Tàu nhưng lại chuyên về buôn bán các đồ ăn thức uống của Tây. Hiệu buôn cha truyền con nối từ khai trương năm 1878 tới tận khi “đánh tư sản” 1958. Hậu duệ cuối cùng của chủ hiệu là bà cụ Lìm, độc thân, vẫn sống ở 21 Hàng Cân cho tới ngày phải rời đất Việt hồi hương. Bà cụ vẫn còn giữ làm kỷ vật được sổ sách từ thuở ban đầu của cửa hiệu. Đã ố vàng và toàn chữ Nho, nhưng bà Lìm đọc được, bà dịch cho tôi. Năm khai trương là Mậu Dần thời vua Tự Đức. Hàng họ thì tạp pí lù, tôi không nhớ hết được, chỉ nhớ là rặt những sản phẩm Âu châu : bột mỳ, rượu nho, rượu ngải, rượu cồn, dầu ô liu, pho mai, thuốc lá sợi, thuốc lá nhai, đường kính… và, cà phê.
Năm Mậu Dần, 1878, Hà Thành và toàn bộ Bắc Kỳ vẫn là của triều đình Việt Nam, Tây chỉ có một phái bộ vài trăm người bị cô lập lại trong Đồn Thuỷ. Nên tôi nghĩ các thứ như thuốc lá, rượu vang, cà phê của cửa hiệu Hàng Cân được bán chủ yếu cho người Việt xài, chứ Tây đâu ra. Mà Hàng Cân thì chỉ là phố nhỏ, gần như khuất nẻo, bởi thế hồi đó nhất định là còn có những cửa hiệu buôn đồ Tây lớn hơn nhiều nằm ở các phường phố buôn bán sầm uất của Hà Thành. Nghĩa là hồi đó, những năm nửa cuối thập niên 70 thế kỷ XIX, mặc dù đang trong tình trạng nửa chiến tranh với Pháp, dân Hà Nội vẫn không ít người xài đồ Pháp. Và nguồn hàng của các cửa hiệu buôn đồ Âu châu chắc là phải từ Nam Kỳ thuộc địa của Pháp buôn ra. Chiến tranh thì chiến tranh vẫn có giao thương, vẫn có buôn bán qua lại. Thời thế ra sao mặc thời thế, người Hà Nội vẫn phải sống và vẫn gắng sống sao cho dễ chịu nhất có thể được.
Riêng về cà phê, thì theo như tôi thấy ở sổ sách của cửa hiệu xưa nhà 21 Hàng Cân, thứ đồ uống đó đã ra Hà Nội từ những năm tương đối hoà bình, giữa hai lần Hà Thành thất thủ. Và người ta mua cà phê chắc không chỉ để pha uống tại gia, vì cũng như rượu, như trà, mấy ai mà cứ mãi mãi nhất mực nhấm nháp cà phê một mình ở nhà riêng cho được. Cho nên quán đầu tiên cà phê của người Hà Nội có lẽ là đã ra đời vào khoảng những năm từ 1875 tới trước 1882.
Café de Paris, 1906, ở ngõ Cấm Chỉ, tuy có thể không phải là quán đầu tiên, song vẫn đáng được coi là quán cà phê Hà Nội nhiều tuổi đời hạng nhất nhì. Bởi vì cho tới năm 1969 đấy vẫn là quán cà phê, dù là “cà phê chui”, vô danh. Mất tên nhưng vẫn tồn tại nên vẫn còn tuổi. Khi tôi lần đầu vào đó, đó là một quán cà phê Hà Nội đã 63 năm tuổi.
Phải là quán chui vì cà phê là thứ đồ uống quốc cấm. Hồi đó chỉ thứ gì mậu dịch phân phối mới là đồ ăn đồ uống chính danh, còn của tư nhân tư hữu bán ra thì ít nhiều đều là sự ăn uống bất chính. Có lúc bị cấm ráo riết, có lúc bị cấm vừa chừng, thậm chí lơi lỏng, nhưng dù gì, quán cà phê vẫn cần náu danh ẩn mình mới tồn tại nổi. Cái thời ấy nó thế, may thay cà phê Hà Nội chỉ gặp hạn có cái thời đó thôi,
Lớn lên trong thời buổi đó nên cũng dễ hiểu là đã 17 tuổi mà tôi chưa từng nếm một giọt cà phê. Bữa đó vào quán Cấm Chỉ là lần đầu trong đời tôi biết quán cà phê. Tôi đi cùng cha tôi vào đấy. Buổi chiều, ngay trước ngày tôi nhập ngũ. Cấm Chỉ ngày đó vắng ngắt, mà nhem nhuốc, nhà một tầng tệ hơn nhà cấp bốn, thậm chí cả nhà mái lá, vá chằng vá đụp, chỉ mỗi cái “Café de Paris” ấy là nhà hai tầng, nhưng cũng rất xập xệ, rêu mốc, tróc lở. Ở cổng bày cái kệ bán dưa cà. Bên trong, tầng trệt, thì là quán chè đậu đen, không hẳn quán chui nhưng cũng chẳng công khai.
Cha tôi chào bà cụ bán dưa cà, bà cụ nhìn thấy rõ là khách quen, mới đẩy hé cánh cửa ra mời vào. Lẳng lặng đi ngang tầng trệt, vòng ra sân sau, trèo cầu thang lên áp mái. Cà phê phin trên đó. Một khoang gác ọp ẹp. Dăm bộ bàn ghế thấp tịt. Khách khứa lặng lờ như những cái bóng, không ai nhìn rõ ai. Có tiếng trò chuyện nhưng rất khẽ. Tuy nhiên bầu không khí thì nồng ấm và thơm lựng, ngòn ngọt, đầm đậm, một thứ hương vị chẳng lời nào diễn tả được.
Bàn của hai cha con tôi kê kề một ô cửa sổ hẹp không có khung gỗ, giống như một lỗ thủng. Trông ra thấy sàn sàn nhấp nhô cả một vùng ướt át mưa thu những mái nhà phố cũ và những sân thượng, sân sau, những căn gác lửng. Một cũ xưa, tróc lở, nom là lạ, được nhìn thấy từ phía sau lưng.

Ngày hôm sau trận mạc chờ tôi, mà chiều đó cha đưa tôi nơi “trốn đời” ấy của người Hà Nội, nhấm nháp những giọt đắng ngắt và nghiền ngẫm ngậm ngùi bao nhiêu chuyện đời chưa từng bao giờ ông nói với tôi, có thể là cả chưa từng nói với ai. Cạn hai tách đầu, cha tôi gọi thêm hai tách nữa. Bao Tam Đảo đã hết, ông bóc bao khác, đưa mời tôi như mời một người bạn. Ông xòe diêm châm lửa cho tôi. Cha tôi rất nghiêm khắc. Xưa giờ, đừng nói bia rượu, trà với cà phê cha cũng không cho phép tôi, huống hồ thuốc lá. Nhưng bởi vì ngày mai tôi là người lính, lên đường ra trận nên với cha tôi, bắt đầu từ đây tôi là người lớn rồi, còn hơn thế, là người bạn, người để ông có thể tâm tình.
Bây giờ, mặc dù ham nghe những chuyện liên quan đến cà phê mà tôi ít uống cà phê, nhất là ít ra quán. Bởi những giọt cà phê, với tôi, quá nặng hoài niệm, quá nặng nỗi buồn nhớ, về cha tôi, về Hà Nội thuở xưa, và cả về thời trai trẻ của bản thân tôi.
                                                                                 Nguồn: http://www.trungnguyen.com.vn


Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Cafe và kỷ niệm !!!


Tôi nhớ có ai đó đã từng nói: Kỷ niệm thì như rong rêu, tuy nhỏ nhưng bám chắc…
Quán café gắn liền với những ký niệm trong tôi. Có lẽ vậy mà tuần nào người ta cũng thấy tôi luôn ngồi ở góc đó, cùng với máy tính và ly cafe bên cạnh. Nhiều khi tự hỏi liệu có phải góc này chỉ dành riêng cho mình? chỉ chờ mình đến và ngồi vào đấy. Quán cafe có không gian ấm cúng, được trang trí theo phong cách nhẹ nhàng, lãng mạn, và đặc biệt ở đây luôn có những bản nhạc mà tôi yêu thích, bước chân vào quán không cần gọi người phục vụ cũng sẽ mang đến cho tôi 1 ly café nâu đá.

Nhiều người cho tôi là hâm dở khi cafe 1 mình nhưng tôi Thích cái nghề không chính thức của tôi, ngồi quan sát cuộc sống bên ly cà phê ấy. Cà phê một mình thật thú vị, nếu ai đó còn ngần ngại hãy tự mình thưởng thức tách cà phê đúng nghĩa mang hương vị cô đơn nhưng đầy cảm xúc ấy đi. Đôi khi ta cần dừng lại dành thời gian để nhìn lại chính mình, đó là lúc ta cần cà phê một mình. Cái cô đơn của kẻ một mình thường gặp phải sự cô độc nếu không tự mình gắn bó và sống hoà thuận với nó. Vì thế tôi chọn cho tôi một cuộc sống mang hương vị nồng nàn pha lẫn chút đắng của cà phê.
Hương vị cà phê đối với tôi nó mang cả hương vị quê nhà, cái hương của từng góc phố, từng con đường, từng bàn tay làm ra nó, từng kỷ niệm chất chứa ở tách cà phê chứ không hẳn là chỉ thưởng thức chúng. Bao lâu nay tôi vẫn thế. Lang lang một mình quen rồi, lâu rồi, nên tất cả chỉ còn là kỷ niệm…
Đối với tôi uống cà phê cũng như đang thưởng thức cuộc sống của chính mình vậy. Những nốt trầm của cuộc sống thể hiện khá rõ trong những lần tôi thưởng thức tách cà phê nào đó. Có khi vấp phải một vài chuyện nhỏ trong đời nhưng hương vị của nó bổng thay đổi. Ly cà phê ấy đôi khi đắng chát trên môi vì đời chưa như ý nghĩ, đôi lúc lại ngọt ngào nồng ấm khi cuộc sống đem lại cho tôi nhiều điều mới mẻ. Đúng là cuộc sống giống như ly cafe vậy, có thể là đen không đường, đen đường, và nâu. Nó tuỳ theo cách cảm nhận của bạn.
Nhiều khi tôi liên tưởng cà phê với đêm. Tôi tin chắc rằng những ai đã từng trải qua một vài tổn thường nào đó sẽ là người cảm nhận về đêm một cách rõ ràng và tinh tế nhất. Chính vì đêm là nơi mà ai đó ẩn nấp tốt nhất cho một tâm hồn đang chất chứa nổi niềm riêng ấy…ít ai tìm thấy ta ở đó…Và có lẽ chính nó là kẻ ám ảnh cảm xúc ta nhiều nhất. Cà phê cũng vậy, có khi ta vùi lấp tâm tư ta ở đó. Tôi uống cà phê gắn liền với nhạc Trịnh. Nhiều người cà phê không những gắn liền với kỷ niệm mà còn gắn liền với những cơn mưa. Bên tách cà phê ngồi nghe mưa thở dài. Nhiều lúc tôi cảm nhận sâu sắc ly cà phê tôi uống nhờ vào nhạc của ông. Thứ nhạc đôi lúc cay đắng, có lúc lại diệu vợi, vừa nghe nhạc Trịnh vừa cảm nhận tách cà phê trên tay, có lẽ khoảnh khắc đó khiến người ta nghĩ về nhiều thứ, nhất là khi chỉ riêng ta một cõi… Khi mà tâm tư đã có không gian để chìm đắm vào những nghĩ suy ngổn ngang chưa kịp lắng…
Kỷ niệm thì quá nhiều khiến vai nặng gánh. Vô tình những lúc cà phê một mình lại làm dày thêm những niềm nhớ đó. Chợt buồn khi chia tay người bạn thưở sinh viên, đi ngang quán cà phê đó mà nhớ, mà thương, mà lưu luyến. Chợt đau khi nhận ra rằng ta vẫn chỉ một mình khi người thương vội bước ra đi ở cái quán nhỏ ấy. Rồi cảm giác trống trải khi nhận ra người bạn thân đã bao lâu rồi chưa cùng ngồi xuống nơi này cùng ly cà phê quen góc nhỏ. Tôi lại một mình ghé ngang qua đó để ôm vào những kỷ niệm khi cùng ai bên tách cà phê đắng. Chỉ là một chút thương, một chút nhớ nhưng lòng đong đầy kỷ niệm. Ngẫm càng thấy đúng “kỷ niệm như rêu phong, tuy nhỏ nhưng bám chắc”.
                                                            _nấm nùn_

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2013

Góc lặng !


Một ngày ngọt ngào bên cốc cà phê, chiếc bánh ngọt, những bản nhạc tiếng anh yêu thích và cảm xúc của riêng mình. Em có một thói quen rất… già nua – thích ngồi lặng lẽ ở một nơi yên tĩnh, có tiếng nhạc dịu nhẹ, cốc cafe trong tay và nghĩ ngợi về cuộc đời… 


Mọi người đều nói như em thì có cái gì để mà suy nghĩ và mất nhiều thời gian đến thế? Gia đình, công việc, cuộc sống quá ổn. Sao mà em hay nghĩ ngợi lung tung nhỉ? Uh, cũng phải – có gì để suốt ngày phải trầm ngâm như thế, trong khi và cuộc sống ngoài kia – gấp gáp lắm… Thật phí thời gian! 

Nhưng nhiều khi em thấy sợ. Cuộc sống bên ngoài kia, ngay ngoài kia thôi – cách chỗ em ngồi có vài bước chân mà sao khác biệt đến thế? Ai cũng hối hả và vội vã, ai cũng mải miết chạy theo thứ gì đó quan trọng lắm… Dòng người cứ chảy dài bất tận, không ai muốn dừng lại và cũng chẳng thể dừng lại… Thời gian thật quí giá, có lẽ nào lại bỏ phí một khắc, một giây? Ví dụ đơn giản thôi nếu em nhìn ra hồ Gươm thì đó là một cuộc sống khác, quay đầu nhẹ ra phía sau lại là 1 cuộc sống hoàn toàn đối lập.

Em sợ bước ra ngoài kia, sợ rằng mình sẽ bị cuốn theo vòng quay hối hả ấy! Có những lúc em thấy mình sống quá chậm đến nỗi già nua và lạc hậu nhưng cũng có những lúc lại thấy mình sống quá nhanh và bỏ quên nhiều thứ… Bước thêm vài bước chân nữa, em cũng sẽ cuốn theo dòng người tập nập kia, bận bịu với những lo toan và công việc của mình. em sẽ lao theo một cuộc sống bận rộn, tất bật… xô bồ và khắc nghiệt lắm! Xung quanh em vẫn đầy những ghen ghét và đố kị, ích kỉ và giả dối, lòng tham không đáy… Người với người có sống với nhau bằng tấm lòng đâu… Cuộc sống nghiệt ngã quá mà em lại quá bé nhỏ… như 1 cái ly thuỷ tinh – đập là vỡ…
Cái gì là đích đến cuối cùng của cuộc đời? Là hạnh phúc danh vọng..., phải không? Vì dẫu sao, có ai lại không mong mình được hạnh phúc và dạnh vọng. Thế 2 thứ đó là cái gì? Hình như nó ở xa lắm nên em mới phải chạy thật nhanh và đi thật xa để tìm kiếm nó. Nhưng với em, nó là những điều rất bình dị. Có cuộc sống ổn định, có gia đình, có bạn bè và người mình yêu thương – thế là đủ… Chỉ thế thôi, giản dị vậy thôi – nhưng cũng khó lắm. Đôi khi em muốn hét lên rằng: Cảm ơn cuộc sống! Vì nó đã cho em quá nhiều, nhiều đến nỗi khiến em vừa hạnh phúc, vừa lo sợ… Chỉ biết sống từng ngày và trân trọng những gì đang có. Chẳng ai dám nói trước tương lai, có gì là mãi mãi?


Em muốn sống một cuộc đời đầy ý nghĩa - sống hết mình với gia đình, bạn bè và người mình yêu thương. Và em cũng muốn sống chậm, không quá chậm để mình già nua và lạc lõng – nhưng đủ để không đánh mất những điều quí giá trong cuộc đời…

Sống chậm thôi… Em chỉ khẽ nói với bản thân thôi.

… để thấy đôi lúc ta quá vô tâm. Hết mình với bạn bè – nhưng lại quên không chăm lo gia đình… Quên rằng ta còn có ba, có mẹ và một mái nhà để về sau những lo toan tất bật của cuộc sống…

… để thấy đôi khi ta quá hời hợt… Lao theo những sôi nổi của cuộc đời mà quên rằng có những người vẫn lặng lẽ bên ta, lo lắng cho ta… Nhưng em nào đâu biết, em vẫn xớn xác như con nít vậy. Chạy theo những thứ không thuộc về mình và đánh mất những gì mình đang có…

… để thấy giá trị của một phút bình yên… Em được là chính bản thân mình, đối diện với con người thật nhất của mình – đầy nhược điểm nhưng là một cá nhân đặc biệt, không lẫn lộn với bất kì ai…

… để thấy có nhiều điều đáng để em tự hào. Đừng mất niềm tin vào cuộc sống, đừng để ai đó khiến bạn khổ đau và mệt mỏi. Thay vì than thở em không có thứ này, chẳng có thứ kia – hãy mỉm cười tự hào vì em có nhiều điều mà người khác không có…

Và sống chậm thôi… để thấy rằng em đang hạnh phúc. Hài lòng với những gì mình đang có và nắm giữ hạnh phúc trong tay… Hạnh phúc vì những gì em được nhiều hơn là những gì em đã mất đi… Vì em còn những phút bình yên thế này để suy nghĩ về cuộc sống…

Cuộc sống cho bạn quá nhiều thứ mà đôi khi bạn không nhận ra là mình có. Những thứ ấy khi bạn không biết trân trọng thì cuộc sống lại mang nó đi, bình thản và lặng lẽ, bình thản đến mức mà bạn không kịp hối hận. 

Trong tâm hồn mỗi người đều có những góc lặng, góc lặng ấy là không gian riêng của mỗi người. Cuộc sống xô bồ, lắm bon chen làm bạn sống khép mình hơn. Cái khép mình của tâm hồn, khép mình của nỗi lòng,...Sẽ là một mất mát nếu bạn không được chia sẻ. Rồi sẽ đến lúc cảm xúc chai sạn...

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Cà phê và nỗi niềm


Bên nhau, cà phê chứa đựng nỗi niềm riêng
Tiếng cười , câu chuyện chẳng ưu phiền
Khi ấy ly cà phê đâu đắng
Ngọt tận tâm hồn, ngọt tận tim

Xa nhau ngày ấy đã qua rồi
Một góc cà phê, buồn lẽ loi
Ước chi giờ đây ta có bạn
Sẻ chia ngọt đắng trên bờ môi



Ngày xưa tách cà phê không đắng
Vì bên ta, có bạn chung tình
Hôm nay tách cà phê đâu đắng
Cay đắng quen rồi, cũng vậy thôi

Cà phê vị ngọt thấm vào trong
Nỗi nhớ mông lung đến não nùng
Xa bạn xa ta, tình vĩnh biệt
Cà phê có chứa nỗi niềm riêng ?
 
                                                                            _st_

Thứ Ba, 21 tháng 5, 2013

- Thời áo trắng - Xin cho một góc mùa hè !!!

Nắng hạ rơi hoài trên cành bằng lăng
Màu tím ngây thơ trải dài theo cổ tích

Thả vào đêm một miền mơ tĩnh mịch
Ướp dại khờ trong một thoáng bình yên
Cái nắng vô tính cái nắng mãi hồn nhiên
Ta nhặt vội ép vào trang nhật ký
Gửi tặng ... bài thơ xưa cũ kỹ
Cùng giọt buồn trong sắc tim mênh mông.


Gần xa văng vẳng bên tai
Khu bàn vui vẽ ngày mai xa rồi
Ai ơi có nhớ như tôi

Nhớ ngày nhớ tháng nhớ môi ai cuời
Dù cho trăm ngã muôn nơi
Nhớ về tình bạn 1 thời bên nhau
Lúc vui vẻ lúc buồn đau
Động viên cố gắng cho nhau nhữ lời
Rồi mai vững bước đừơng đời
Bạn ơi bạn mãi rạng ngời trong tôi


Giữ dùm nhau sắc phượng hồng
Để trang lưu bút xanh dòng thơ hoa
Con đường đến lớp hôm qua
Ngày mai thôi sẽ nhạt nhòa nắng mưa...

***

LƯU này mãi đến ngàn sau
BÚT này khắc đậm 1 màu nhớ thương
NGÀY mai dẫu có xa trường
XANH hoài kỷ niệm thân thương 1 thời


*** 

Nỗi nhớ chỉ là nỗi nhớ
Sân trường chỉ là trò chơi
Bạn bè còn trong ký ức
Cồn cào tất cả xa xôi...

***
Lớp xưa ai có tìm về
Em 18 tuổi tóc thề cho ai?
Từ trong đồng vọng cảm hoài
Biết bao giờ mới nguôi ngoai 1 thời...

***
Mưa rơi ướt sân trường
Bâng khuâng tà áo trắng
Cơn mưa chiều cuối cấp
Mưa ơi đừng ướt tập
Kẻo nhạt nhòa ước mơ...

***

Em đi rồi, chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt 1 buổi chiều chớm nắng
Nhắm chùm hoa ko chua mà chát đắng
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường...

***
Có duyên với thủa học trò
Anh qua ko nổi con đò thời gian
Dòng đời cứ hát miên man
Bài thơ anh viết ngập tràn tình thương
Hạ ơi gửi nhé một ngày
Rực trời phượng chảy mắt ai lặng buồn

Mưa bụi miên man vô tình gợi nhớ
Chiếc dù nhỏ hôm nào ta bạn gần nhau

Trang sách cũ xa rồi xa mãi
Ngân khúc nhạc lòng trong nỗi bâng khuâng

Nghe bâng khuâng xao xuyến muốn đi tìm
Tháng ngày qua một thời lấm lem màu mực tím
Tôi vẫn sợ ngày mai tôi lớn
Tuổi học trò cắp sách còn đâu



Thật đáng tiếc ko còn gì để nói
Năm hết rùi bài cũng hết theo
Trống đã cất và cổng trường khép lại
Người lao công già tội nghiệp đứng trg sân
Sân trường ai ngơ ngẩn
Mùa vàng cây lá xanh
Em về tà áo lụa
Bay ngập ngừng trong anh
Kỉ niệm xưa tưởng chừng như im bặt
Chợt hiện còn nguyên vẹn ở trong tim…
Có những mùa hè không hề trở lại
Chỉ có tiếng ve trĩu cánh phượng hồng
 
Phưọng giật mình nhớ con đường bỏ ngỏ
Tan học về tà áo trắng ai bay
 
Khung cửa sổ hai nhà cuối phố
Chẳng hiểu vì sao không khép lại bao giờ
Đôi bạn ngày xưa học chung một lớp
Cây bưởi sau nhà thơm ngát hương đưa
 
Cây điệp già xoè rộng tán yêu thương
Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng
Giờ tan học, mảng sân vuông lặng vắng
Chim chuyền cành buông tiến lạnh bâng quơ

Bạn bè thuở ấy còn ai nhỉ
Giở trang lưu bút nhớ ngày qua

Con gái mà khoái con trai
Chẳng cần nói vắn nói dài mất công
Chỉ cần nháy mắt hư không
Thế nào “hắn” cũng vỡ lòng tương tư!
Tương tư thì mặc tương tư
Phải mía , cóc, ổi tiểu thư mới cười

***

Nắng hè đậu xuống trang thơ
Phượng hồng hé nụ đợi chờ tiếng ve
Sân trường luống cuống vòng xe
Gió lùa kẽ lá, lòng nghe nao lòng...





      Bằng lăng tím !
Màu hoa em yêu hoa bằng lăng tím
Cánh mỏng manh rơi ngập lối sân trường
Chiều hạ vàng sắc hoa tím tư tương
Chút bâng khuâng chạnh buồn vương kỉ niệm
Nhớ khi xưa anh tặng cành hoa tím
Em thẹn thùng lúng liếng mắt nhìn anh !
Ngắm cánh hoa giả vờ ngó loanh quanh
Sợ ai đó như chợt vừa trông thấy
Tuổi thần tiên sao ngây ngô đến vậy ?
Lời tỏ tình nói mấy cũng chưa xong
Lặng lẽ dòng trôi miết mãi khó mong

Em vẫn yêu hoài một loài hoa ấy
Tháng năm lại về bằng lăng tím nở
Riêng một góc trời khạo khờ thủy chung
Biết đến bao giờ thôi hết mông lung
Màu hoa tím mãi là màu nhung nhớ…!!!
   
Tím thế Bằng Lăng ơi!

Vung bút thế nào mà mực tím vương cây
Trang lưu bút hoá khoảng trời tím biếc
Cô bé ơi thôi đừng nuối tiếc
Tuổi học trò xin gửi cánh bằng lăng

Tất cả rồi sẽ hoá xa xăm
Thơ ngây ơi cho dại khờ ở lại
Phút yêu đầu còn trinh nguyên mãi mãi
Áo trắng sân trường mực tím nhuộm màu hoa

Chẳng phượng hồng rực lửa như người ta
Em e ấp tựa bằng lăng hoa tím
Để bây giờ về trong hoài niệm
Giấc mơ nào anh cũng tím rưng rưng

Ôi cái màu tím biếc thuỷ chung!
Sao lạc nhau giữa cuộc đời dâu bể?
Day dứt thế nên bằng lăng tím thế
Tím mùa hè, tím cả nỗi chờ mong...

Dại khờ xưa giờ những long đong
Thơ ngây ấy nay phương trời biền biệt
Chỉ bằng lăng vẫn nồng nàn da diết
Hẹn hè về tím biếc khôn nguôi...
                                          xuân thu

Bằng lăng tím

Bằng lăng tím- cánh hoa nào ép vở
Để tháng tư hoa nở rộ lối về
Chân em bước làm nhịp đời rạng rỡ
Tóc phiêu bồng trời lộng gió nghiêng che
Bằng lăng tím ngát hương tràn hoa nở
Nghe râm ran tình ái rủ nhau về
Dàn đồng ca du dương bài tình nhớ
Hội hoa đăng chống chếnh khúc đồng quê
 
 
Bằng lăng tím hoa khoe ngời góc phố
Nét trinh nguyên còn e ấp sơn khê
Nhìn hoa tím lòng ai dường bỡ ngỡ
Em phù dung ta lúy túy cơn mê
Bằng lăng tím tháng năm, đầy trang vở
Tím bằng lăng tím cả bước em về
Đường ngắn lắm xin em đi nhè nhẹ
                                      Nguyễn Uyên Thu
 

                                                                                                _ Nhớ mãi tuổi học trò _ 

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Tình Khúc Màu Những Giọt Cà Phê…

Sweet with coffee

Tình yêu là khi em pha 1 ly nâu đm
Anh nhp kh, nhăm mt: “sao đng thế h em
Em đ má, choàng vai anh nũng nu
Đáng đi anh bi nhng lúc  vô tình
Li đã lâu ri quên chưa nói yêu em


Mild coffee! - The taste of crazy lips
Tình yêu là lúc đông v gió đìu hiu
Bên khung ca em nhìn ra, mng tri xa xám xt
Trong tay em, 1 li mn nng, nóng quyn
Như chính anh, dù xa lm nhưng hơi m tht gn


Something warm for you to love - just taste it - coffee
Tình yêu là khi lá thu rng bun bên khung ca
Em kéo chăn, che mt, trn ban ngày
Em trn anh, trn cái nhìn thu yêu yêu lm
Thu s nói gì trong v đm Mocha…?!


Mocha - In Fall, love falls
 Autumn Love
Tình yêu là khi hè đ nng chói chang
Em mt nhoài, nhng git rơi nh nhi
Vn nh anh, như con sóng lành hôn lên b cát cn lng li
Đón em vào lòng mát lnh git hng nâu

Lively Summer - In love with ice coffee
Tình yêu là khi chim hát bn tình ca
Em e p, đón xuân v, ôm hi vng
Người ta xung ph nô đùa, đi ly lc
Vn thói quen bình thường, trước lúc xung đường
Em nhn lì xì bng 1 cc bên anh
   
 When you smile, let the taste sweetly flows...


Just be happy...life is a box of gifts...don't give up...keep being yourself...